

Trên một tờ báo, nhà sưu tập này đã tự nhận mình chỉ là một “người giữ đền” và tiếp đón khách thập phương đến thăm bảo tàng mỗi ngày. Tuấn tâm sự : ” Hồi đầu mới khai trương, tinh thần khi ấy thật hồ hởi ,phấn khởi, nhưng bây giờ, mình chợt nhận thấy cử chỉ phi lợi nhuận này đă chiếm dụng vào quỹ thời gian của mình khá nhiều…”

Giá trị của các phố cổ là giá trị của thời gian lắng đọng ở những mái ngói, những bức tường rêu phong của chúng. Họa sĩ nổi tiếng của các phố cổ Hà Nội, Bùi Xuân Phái đã từng nhận xét là trong sự rêu phong cổ kính có “màu thời gian”. Thời gian cũng đă làm cho các bức tranh của ông càng ngày càng có giá trị ,từ chỗ mỗi bức chỉ đổi được vài lạng cà phê, dăm bao thuốc lá dưới thời bao cấp, đến chỗ mỗi bức là cả một gia tài theo qui luật “giá trị thặng dư của thời gian”. Tuy nhiên, thời gian đă làm điều này quá chậm đối với cá nhân BXPhái hay nói cách khác là ông đã không ở lại trần thế để thụ hưởng.

BTMT tư nhân của THT ,cũng là nơi để Tuấn thao diễn khả năng “sử gia” mỹ thuật không chuyên của mình , và giới thiệu các tác phẩm kết quả của cả 20 chục năm trời bay lượn “Đi đi về về rồi… đi luôn” từ Nam ra Bắc, và sang cả Mỹ và Châu Âu mua về những tác phẩm của BXP , làm giật mình thon thót giới mộ điệu.

Tuy nhiên ,hạn chế của các nhà “sử gia” mỹ thuật không chuyên và “tự phát” là những đánh giá đôi khi mang tính chủ quan và một vài sai sót về học thuật, hay thuật ngữ mỹ thuật. Điều này có thể hiểu và cảm thông được và cũng chẳng thấy có ai muốn lên tiếng góp ý ,bởi vì ở VN, ngay cả các vị “sử gia” mỹ thuật chính hiệu được ăn lương tháng đàng hoàng nhiều khi còn ăn không nên đọi nói chẳng nên lời,nữa là.


Trong ảnh là đạo diễn Đặng Việt Bảo đang giới thiệu những kỷ vật ,đồ dùng thường ngày của BXP trong nhà BTMT với cô bạn gái . Được biết,Bảo cũng được gia đình họa sĩ trao tặng chiếc quạt bàn mang nhãn hiệu Marany mà khi xưa chúng là đồ dùng của nhà danh họa. Bảo đã được Tuấn xếp vào danh sách “những người cần quan tâm đặc biệt” Đã nhiều lần Tuấn ngỏ lời muốn thương lượng với Bảo để có được di vật quí giá ấy nhằm bổ sung hiện vật cho Bảo tàng
Ngoài BTMT của Tuấn ra phải kể đến BTMT của Bùi Quốc Chí (31C Lê Quý Đôn) Chí là con trai nhà sưu tập Đức Minh và Chí là người kế thừa truyền thống của người cha ,sưu tập tác phẩm nghệ thuật của các danh họa trường Mỹ Thuật Đông Dương và những cổ vật qua các triều đại .Theo tôi được biết,hiện nay ở VN ,chỉ có 2 BTMT tư nhân này là có giá trị lớn và xứng đáng với tên gọi của từ này.(Bùi Quốc Chí là người mặc áo thẫm trên ảnh)

Tại bảo tàng, du khách có thể được xem tận mắt những trang nhật ký ghi chép về các ý tưởng nghệ thuật của BXPhái

Ngoài Giải thưởng Hồ Chí Minh lớn lao dành cho cả cuộc đời lao động nghệ thuật, BXP còn nhận nhiều giải thưởng khác (Mỹ thuật toàn quốc1946, 1980; Mỹ thuật Thủ đô 1969, 1981, 1983, 1984; Giải thưởng đồ họa Leipzig…). Song trên tất cả các giải thưởng đó là cuộc sống đă vinh danh ông bằng một cái tên cả Việt nam đều biết,”Phố Phái”. Mỗi con đường, mỗi phố đều mang tên một danh nhân, còn những phố, đường mang tên “Phố Phái” thì nhiều không ai đếm được. Nó tồn tại trong hoài niệm ,trong tâm thức người Việt, dù thành phố có bị cuốn theo chiều gió hiện đại hoá công nghiệp hoá, những nơi gợi lại bóng hình “Phố Phái” vẫn là nơi chứa chan nhiều luyến nhớ ,kỷ niệm

Mặc dù mô hình BTMT tư nhân ,trên thực tế, hiệu quả của nó chưa được như ý muốn của những người thành lập ra nó ,thế nhưng, các nhà sưu tập cho rằng :”Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải tôn trọng công chúng. Nghệ thuật tự cổ kim là để phụng sự con người. Ngày hôm nay, có thể họ (công chúng ở Việt Nam) chưa có thời gian, điều kiện để thưởng lãm lọai hình mỹ thuật như ở các quốc gia tiên tiến, nhưng mai này họ sẽ có nhu cầu này khi chất lượng sống đã được nâng cao.”

Ở Việt Nam,có một thực tế là hội họa bị xếp dưới văn học, thơ phú và ca nhạc… Trong khi khả năng xuất khẩu thành thơ là chuyện vặt ,khả năng hát ,thậm chí còn là nhu cầu của mỗi người, hầu như ai cũng có thể là ca sĩ như Tuấn và Chí chẳng hạn, rồi khả năng viết lăng nhăng như artistphuong chẳng hạn. Chính vì thói quen của xã hội, xếp hội họa ở nhóm dưới vì thế nên khả năng cảm nhận hay nói cách khác là khả năng đọc được ngôn ngữ của hội họa của người dân chỉ là số ít .

Thiên Kim một cô bạn trẻ Sài Gòn đã ghi vào sổ lưu niệm cảm nghĩ của mình về Bùi Xuân Phái :
-Bùi Xuân Phái để lại cho cuộc đời một di sản nghệ thuật đồ sộ,một phong thái điềm tĩnh trước thời cuộc,một trợ lực tinh thần cho những ai hiểu tận tâm can, rằng bảo vệ cái đẹp là điều gian nan.Còn gì đáng nói hơn ngoài nhân cách,giữa chốn bụi trần ? Nhân cách Bùi Xuân Phái. Với thông điệp chân thật nhất mà khó khăn nhất cho tâm hồn mỗi người và nhân loại- ” Không hiểu mình thì dễ nhầm lẫn cái đẹp cái xấu “

Và sau đây là những cảm xúc chân thành và cảm động của Blogger Duynhat sau khi xem bảo tàng Bùi Xuân Phái, Duynhat đã xúc động về nét vẽ cuối cùng trong đời họa sĩ , Bùi Xuân Phái đã vẽ đôi bàn chân của chính ông,khi mà ông nằm trên giường trong bệnh viện,vừa không có cảnh vật nào đáng vẽ vừa không đủ sức để ngồi dậy và cứ thế ông vẽ cho đến khi tắt thở. Nét vẽ cuối cùng tự dành cho ông là bàn chân của chính mình.Sau bàn chân là chai nước biển của bệnh viện ,cùng với dây dợ truyền thứ nước đó vào cơ thể ông, dòng chữ ” trong lúc ốm đau thời gian đi cực kỳ là chậm ! Nhất là đêm gần về sáng” được đặt cạnh bàn chân, trên bức kí họa,bày tỏ nhẹ nhàng như hơi thở của kẻ đặt chân ngay ranh giới tử sinh. Bàn chân ấy đã đi qua và chứng kiến biết bao biến loạn của thời cuộc…

“Anh nhìn thấy gì trong bức họa này? Chỉ là một đôi chân không ý nghĩa, chẳng là gì cả phải không…? Nhưng anh này, đó lại là bằng chứng của một tình yêu thật sự đấy nhé. Người họa sĩ này đã dành cả cuộc đời mình cho bút, cọ, màu và giấy… Ông đắm chìm trong thế giới đầy màu sắc mê hoặc của riêng mình và anh ơi, em ước gì một lần mình được lọt vào đó, khám phá nó và chết chìm trong đó luôn cũng được… Anh biết không, vào những ngày cuối của cuộc đời… thời gian đối với con người ta trôi qua sao mà chậm chạp đến thế… Và trong những ngày đó, người họa sĩ già khi sắp phải mở đến cánh cửa cuối cùng của đời người, ông ta vẫn vô cùng khoẻ mạnh. Hiểu ý em không? Ông vô cùng khoẻ mạnh. Đôi tay của ông vẫn có thể tạo ra “một cái gì đó” và nó có thể là bất cứ thứ gì xung quanh. Nhưng quanh giường của một ông già bệnh tật anh có thể tìm thấy thứ gì nhỉ? Uhm… hay ông ta chỉ có thể nhìn ngay xuống đôi bàn chân của mình mà thôi. Anh hiểu ý em không? Thậm chí khi ông không thể di chuyển và chỉ biết nằm trên giường bệnh… nhưng đôi tay của ông vẫn không thể nằm yên, vẫn muốn tạo ra cái gì đó để nuôi dưỡng mối tình của mình cho đến phút cuối của cuộc đời đấy thôi… Và ý nghĩa của nó là gì hả anh? Chắc anh đang nghĩ, chỉ là một bàn chân thì có thể nói lên đều gì cơ chứ? Này anh ơi, ẩn chứa bên trong đó là cả một cuộc đời đấy, một bàn chân vạn dặm đã đi và nhìn hết cả một đời. Đúng, chỉ đơn giản là một bàn chân của một ông già nhưng nó đã trải qua và hiểu được những điều mà đôi khi hàng tỷ người không bao giờ hiểu! Đối với em, bàn chân này vô cùng to lớn, rất to lớn…

Em hạnh phúc lắm anh ạh! Em chưa bao giờ thấy tự hào và hạnh phúc khi biết rằng em sinh ra đã có ai đó trên đời! Em tự hào vì đã được hít thở chung một bầu không khí với ai đó 1 năm. Em tự hào rằng em vẫn còn kịp ra đời trước khi một kỳ tích sống hoàn toàn biến mất. Em tự cho rằng mình vẫn còn may mắn, em thật sự thấy hạnh phúc và vô cùng tự hào vì điều đó.
Ah… Cảm giác này thật TUYỆT VỜI! Cảm giác này đang đeo bám lấy em, nó thật rộn rã… Em đã chuẩn bị cho những xúc cảm sẽ trào dâng trong mình, nhưng em ko ngờ nó lại khiến em hào hứng đến mức lặng đi như thế. Em bắt đầu biết yêu thật sự rồi đấy anh ơi!
Em sẽ cố gắng yêu như ông đã yêu.
Em sẽ cố gắng thả mình theo hàng ngàn cảm xúc đó.
Em sẽ cố gắng làm tất cả để được yêu cái gì đó trong suốt cuộc đời ngắn ngủi em.

người em đang nói ở trên chính là danh họa Bùi Xuân Phái, ông đã mất 20 năm trước. Em rất ngưỡng mộ ông.
Thật ra lỗi cũng là do em, nhưng vì thông thường khi em thể hiện cảm xúc của mình về một người nào đó… em không muốn nêu rõ tên người ấy ra. Vì những gì em viết ra đơn giản chỉ là cảm xúc của em và riêng em, em muốn viết về người đó chỉ đơn thuần như một người mà em ngưỡng mộ hơn là về một người nổi tiếng ”

Trong không gian mang đậm dấu phố cổ, bên cạnh việc thưởng thức những bức tranh của cố họa sỹ lừng danh, công chúng còn có dịp tìm hiểu sâu hơn về cuộc đời cũng như các tác phẩm của cố họa sỹ được ghi chép lại thông qua những cuốn sổ ghi chép về ý tưởng nghệ thuât của họa sĩ cùng nhiều cuốn sách.

Trong tủ là bức vẽ dở dang của họa sĩ trước lúc ông từ giã cuộc đời,bên cạnh bức vẽ là bảng pha mầu ,những tube mầu dùng dở cùng bút vẽ của họa sĩ, chiếc đèn dầu , cái điếu cày… những vật dụng thân thiết của BXP,tất cả đă được lưu giữ trân trọng trong tủ kính của bảo tàng tư nhân Trần Hậu Tuấn.

Phái đẹp luôn góp phần làm nên các danh phẩm tuyệt vời cho các họa sĩ. Hình ảnh phụ nữ ,thời nào cũng là chủ thể tuyệt đối của cái đẹp tạo hình.





Ở thời điểm hiện tại,theo tôi biết thì số người được xem là nhà sưu tập chuyên nghiệp ở Việt Nam chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, số người này đều là những người trải qua nhiều chục năm kinh nghiệm và yếu tố số một cần có là họ phải có một tiềm lực tài chính đủ mạnh và một bề dầy kiến thức và kinh nghiệm về hội họa để có thể mua được những tác phẩm quan trọng của các họa sĩ một cách chính xác


Mỹ nữ và sở hữu những tác phẩm nghệ thuật cùng với một kiến thức vững vàng luôn là tiêu chí mà các đại gia đất Sài thành hướng tới












THT là người Hà Nội , Tuấn nhớ và yêu phố Hà Nội nên Tuấn yêu hội họa của BXP .Và khi Tuấn trở thành “nhà phê bình mỹ thuật” cũng đã làm không ít người biết Tuấn ngỡ ngàng và lấy làm vui thích





